
🪷 Nhìn thấu bí mật của vô hình
Văn tập: 041 Xuất bản: 02/1983 Tác giả: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam
Ý chí thiêng liêng của núi tuyết Rainier
Đến giữa núi tuyết Rainier, núi xanh thung lũng biếc đều bị tuyết phủ kín, cả một thế giới mênh mông trắng xóa, những bông tuyết lả tả rơi, gió núi thật mát lành, không khí thật trong lành tinh khiết.
Tuyết chồng chất trên cây tạo thành những lớp dày đặc, nhìn xa vô số đỉnh núi, tất cả đều là những người khổng lồ trắng xóa, từng đám sương mù bay lượn, tạo nên khung cảnh như chốn tiên cảnh.
Trước mặt tôi, có một dòng suối róc rách chảy, vô số những bông tuyết bay lượn trên mặt nước, ngắm nhìn tuyết rơi, lắng nghe tiếng suối, lòng dâng lên nghìn mối xúc cảm.
Tôi một mình, rời xa mọi người, bước vào thung lũng sâu của núi tuyết Rainier, bởi trong lòng có một linh cảm mách bảo tôi: "Con hãy đơn độc bước vào chốn thâm sơn này". Thế là tôi không chút do dự, tuyết rất mịn và mềm, mỗi bước chân đều để lại dấu chân sâu hoắm, dù tuyết đọng trên mi mắt, ướt át, nhưng tôi vẫn vội vã bước đi, không biết đã bao lâu, dừng chân ngoái lại, tôi đã không còn thấy được lối về, chỉ còn những tia tuyết rực rỡ rơi xuống, tiếng suối chảy văng vẳng, những cây phủ đầy tuyết, và một con người cô độc giữa trần gian.
Lúc này, tôi như hóa thành một điểm nhỏ giữa vũ trụ bao la, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám trắng, cúi xuống nhìn mặt đất, thấy một màu trắng tinh khôi vững chãi. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy vô cùng cô độc, tất cả đều bị bỏ lại phía sau, ở quê nhà Đài Loan, cha mẹ tôi, bạn bè tôi, học trò tôi, liệu họ có thể tưởng tượng được không, một con người từng trải bao sương gió, một người đã viết bốn mươi cuốn sách, một người từng làm chấn động bốn bể, hôm nay lại cô độc bước vào thung lũng sâu của núi tuyết Rainier, để diễn giải điều gì đây?
Điều này thật khó diễn tả bằng lời, và ai có thể hiểu được tâm ý của con người này.
Lúc này, trong lòng tôi xúc động lạ thường, tiếng lòng vang vọng dào dạt, bỗng nhiên toàn thân tôi như bị điện giật, nguồn cảm hứng mãnh liệt ấy khiến tôi gần như ngạt thở, không thể thở nổi.
Tôi thấy bầu trời xám trắng từ từ mở ra, hiện ra một cánh cửa trong suốt, di chuyển sang hai bên trái phải, từ trên trời bỗng nhiên chiếu xuống một vòng ánh sáng vàng kim tròn xoe, ánh hào quang thiêng liêng và rực rỡ ấy rọi thẳng vào người tôi. Tia sáng này trông như ngọn lửa đang cháy, nhưng không hề nóng rực, trông như ánh sáng đang bay múa, nhưng lại chiếu thẳng vào người tôi. Tia sáng này xoay quanh thân thể tôi, như làn khói nhẹ nhàng của nén nhang vừa thắp, tôi cảm thấy nội tâm vô cùng sáng suốt, và tràn đầy ấm áp, tâm hồn tôi như hòa làm một với tâm hồn của trời, ánh sáng thần thánh trên trời và tâm hồn tôi, hòa quyện chặt chẽ làm một. Lúc này, cảm nhận được sự vi diệu của thiên đạo, chí nguyện đã được toại thành, trái tim vốn cô tịch giờ đã tràn đầy thánh linh, thật lòng mà nói, tôi suýt rơi nước mắt.
Trên trời xuất hiện ba vị thiên sứ, ba vị thiên sứ xếp thành một hàng, thân của các thiên sứ tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, chói lọi, trên đầu đội vương miện vàng, thân kim sắc tỏa ra vẻ trang nghiêm dịu dàng. Thì ra ánh sáng vàng trên người tôi là do ánh sáng từ thân của ba vị thiên sứ chiếu rọi. Vị thiên sứ ở giữa nói với tôi: "Hãy đi truyền bá chân lý cho mọi người, và kêu gọi họ trở về nơi đây." Ba vị thiên sứ chỉ nói với tôi câu đó, rồi dần dần biến mất. Tiếp đó, ánh sáng vàng chiếu rọi trên người tôi cũng dần dần thu về trời, cánh cửa thiên môn mờ ảo kia lại khép lại, từng đám từng sợi tuyết che khuất cánh cửa thiên môn, bầu trời trong chớp mắt lại trở nên xám xịt, tất cả trở về cảnh vật ban đầu.
Đôi chân tôi chìm sâu trong tuyết, trên đầu, trên vai tôi là những giọt pha lê lớn nhỏ, vừa khẽ cử động thân mình, những giọt pha lê liền lăn xuống đất. Tất cả như một giấc mơ, nhưng quả thật không phải là mơ, tôi đang đứng giữa thung lũng sâu của núi tuyết Rainier, tận mắt nhìn thấy cánh cửa thiên môn mở ra, ba vị thiên sứ từ thiên môn bước xuống, tận tai nghe được giọng nói tuyệt diệu của thiên sứ: "Hãy đi truyền bá chân lý cho mọi người, và kêu gọi họ trở về nơi đây."
Phải chăng đây là ảo giác của tôi?