🪷 Tĩnh tâm để suy ngẫm
Văn tập: 123 Xuất bản: 06/1997 Tác giả: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam
Tôi thường nhìn lên bầu trời, đó đã trở thành một thói quen, luôn cảm thấy bầu trời mang đến cho tôi vô vàn liên tưởng bất tận. Bầu trời bao la và tĩnh lặng.
Vì thường nhìn lên trời, bạn sẽ thấy được sao băng, và khi nhìn thấy sao băng, bạn sẽ giơ tay chỉ về hướng đó, nhìn kìa! Sao băng!
Không có bất kì âm thanh nào, tất nhiên là không nghe được rồi, sao băng ở nơi xa xôi bên ngoài bóng đêm, chỉ trong thoáng chốc, kéo theo ánh sáng thành một đường thẳng rơi xuống, rồi biến mất, cảm giác này, thật khiến người ta bối rối!
Hồi nhỏ, tôi nghe người ta nói khi nhìn thấy sao băng có thể ước một điều ước, bản thân tôi đã quên mất dưới những vì sao băng, tôi đã ước bao nhiêu điều. Gần đây, tôi càng ngày càng thích sao băng, không phải vì chuyện ước nguyện, mà là, chỉ cần nhìn thấy sao băng, trong lòng đã có một cảm giác rung động.
Cảm giác rung động đó là một loại cảm xúc, cảm thấy thời gian thật sự trôi qua rất nhanh, mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm, đều như sao băng. Cảm thấy đã từng vượt qua bao biển cả! Cảm thấy nhiều chuyện đều đã rất xa xôi rồi! Cảm thấy ánh chớp lửa đá! Còn nữa, cảm thấy phóng khoáng!
Nhìn thấy sao băng, tôi thích, không vì lý do gì cả, chỉ là thích trong tâm hồn bao la và tĩnh lặng, tìm kiếm khoảnh khắc linh cảm chớp nhoáng đó!
Tôi cũng từng nhìn thấy mưa sao băng. Nhiều vì sao băng lần lượt rơi xuống, thật là phi thường! Người bạn thời niên thiếu nói: "Sao vậy!" Tôi nói: "Thật là vô thường!"
Tôi nghĩ rằng hồi đó khi nhìn thấy mưa sao băng mà có thể nói hai chữ "vô thường", phải chăng tôi đã trưởng thành sớm!
Ngoài sao băng ra, tôi còn thích ngắm lá phong đỏ, chúng ta biết rằng đất nước của lá phong là Canada, còn tôi sống ở Seattle, rất gần Canada, nghe nói, lá phong ở thắng cảnh Nikko của Nhật Bản cũng rất đẹp.
Tôi sống ở sơn trang Cầu Vồng, tôi nhờ Thượng sư Liên Ấn đi mua cây phong đỏ, tôi muốn biến sơn trang Cầu Vồng thành sơn trang Lá Phong. Tôi nói: "Phải là lá phong thật đỏ, thật đỏ."
Seattle có bốn mùa rõ rệt, khi mùa thu đến, lá cây chuyển vàng, còn lá phong chuyển đỏ, này! Chính là khung cảnh như thế, khiến tôi lặng lẽ đọc từng chiếc lá phong đỏ, tôi thường nói với các đệ tử, đi, đi ngắm lá phong nào, đi ngắm lá phong đỏ nào!
Tôi thực sự rất thích lá phong đỏ, chúng tôi ngắm lá phong đến nỗi phải bật cười, trên thảm cỏ xanh mướt, chúng tôi cùng nhau chia sẻ nụ cười của những chiếc lá phong đỏ.
Đã nhiều năm rồi, mỗi mùa thu, đây là một khoảnh khắc rất đẹp trong cuộc đời, chúng tôi lái xe đi ngắm lá phong đỏ.