
🪷 Lời thổ lộ của người tu hành
Văn tập: 147 Xuất bản: 07/2001 Tác giả: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam
Thần Suối ở suối Đại Giáp
Có một năm, tôi sống bên bờ suối Đại Giáp. Khi mùa thu đến, nhiều dòng suối lớn nhỏ đều đổ vào suối Đại Giáp, khiến thung lũng vốn trông hoang vu giờ đây trở nên mênh mông với dòng nước chảy, nhiều tảng đá từng nhô lên mặt nước giờ đều đã chìm hết.
Tôi đứng bên bờ suối, ngắm nhìn dòng nước róc rách. Trong khoảnh khắc ấy. Dòng nước róc rách tỏa ánh sáng, khiến thân tâm tôi vô cùng xúc động.
Thần Suối suối Đại Giáp hiện thân, trong tất cả các vị thần, Thần Suối có dung mạo đoan trang nhất, thần thái sáng ngời nhất, đồ trang sức trên đầu trang nghiêm nhất, ánh sáng toả ra từ thân Thần Suối như mây trôi nước chảy, rực rỡ muôn màu, thật tuyệt diệu làm sao!
Thần Suối hỏi tôi: "Ngươi là ai? Vì sao thân có ánh sáng?" "Tôi là Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn." - Tôi xưng danh. "Ta có nghe qua." Tôi ca ngợi Thần Suối: "Ánh sáng trên thân Người đẹp quá!" Thần Suối đáp: "Ánh sáng trên thân ta có thể chiếu từ ngọn núi này sang ngọn núi kia, khiến cả hai ngọn núi đều hóa thành sắc vàng kim, đây là sắc màu đẹp nhất thiên hạ, trần gian không thể sánh được." "Vâng, tôi biết." - Tôi phụ họa theo. Thần Suối nói: "Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn, ngươi cũng có chút danh tiếng, nhưng chỉ là ánh sáng đom đóm nhỏ nhoi mà thôi!" "Thật vậy sao?" Thần Suối lắc đầu: "Danh không xứng với thực!" Tôi nói với Thần Suối: "Đừng nhìn vẻ bề ngoài của tôi, hãy nhìn vào tâm tôi." Thần Suối nhìn vào tâm tôi, chỉ thấy một vùng sáng rực rỡ, trắng đến chói mắt, hoàn toàn không có điểm tận cùng. Trời không còn nữa, đất không còn nữa, núi không còn nữa, sông không còn nữa, đó đích thực là một đại dương ánh sáng. Thần Suối vô cùng kinh ngạc: "Đây là gì vậy?"
Tôi đáp: "Đại dương ánh sáng Tỳ Lô Giá Na." Thần Suối thè lưỡi ra, không thể rụt lại được nữa: "Tục ngữ có câu, chỉ cần có được một chút ánh sáng đã tưởng mình là số một thiên hạ, đó chính là nói về ta đấy. Ta nghe nói, ánh sáng lớn nhất là của Đại Phạm Thiên Vương và thiên thần cõi Sắc Cứu Cánh, cứ nghĩ họ mới là những bậc phi thường nhất. Giờ được thấy đại dương ánh sáng Tỳ Lô Giá Na mới biết thế giới rộng lớn, mình giỏi vẫn còn có người giỏi hơn, đây mới thực sự là vô lượng vô tận, và mới nhận ra sự nhỏ bé vô minh của bản thân, nếu không gặp được Ngài, ta đã tự làm trò cười cho thiên hạ rồi." Tôi nói với Thần Suối: "Đây là pháp vô thượng!" "Pháp vô thượng là gì?" - Thần Suối hỏi. Tôi đáp: "Tâm." "Tâm ư? Tất cả sự tu hành đều là tâm." "Đúng vậy. Chính là tâm đấy, tâm này vốn là Phật tính kim cương, giống như mặt trời vậy, quang minh vô tận, rộng lớn vô biên. Tự tâm của chúng ta vốn thanh tịnh, chỉ cần vọng niệm không sinh, thì tất cả quang minh sẽ tự nhiên hiển hiện trong đó."
"Vì sao ánh sáng có lớn có nhỏ, có mạnh có yếu, thậm chí có những nơi không có ánh sáng?" Tôi đáp: "Tâm Phật tính kim cương chỉ vì bị mây đen ngũ uẩn che phủ, giống như mặt trời bị mây che, không thể chiếu sáng. Chỗ tối tăm thì không có ánh sáng, mây dày hay mỏng quyết định sự mạnh yếu, lớn nhỏ của ánh sáng. Những đám mây đen ấy chính là vọng niệm, phàm duyên, phiền não và các tà kiến vậy!" Thần Suối đã hiểu ra: "Tất cả đều do tâm tạo." Cuối cùng Thần Suối xin tôi viết một cuốn sách về "tâm"! Tôi nhận lời Thần Suối, và đó chính là cuốn sách này: "Đừng đánh mất tâm."
Địa chỉ liên lạc của Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn:
Sheng-yen Lu
17102 NE 40th CT REDMOND WA 98052 U. S. A.