🪷 Nhớ về tiếng cười xa xưa
Văn tập: 172 Xuất bản: 06/2004 Tác giả: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam
Có người đã hỏi tôi: "Liên Sinh Hoạt Phật, tương lai của ngài sẽ như thế nào?" Tôi đáp: "Đi theo bước chân của gió." Người đó sững lại, suy nghĩ một lúc, rồi hỏi tiếp: "Đi theo bước chân của gió là gì?" Tôi đáp: "Một người tu hành, biết rằng tâm chính là kho báu, đầy đủ tất cả, tự do sử dụng, khi dùng thì dùng, khi nghỉ thì nghỉ, dùng đến chỗ cùng tột, trong chốc lát buông bỏ, cũng coi là an vui. Đi theo bước chân của gió của tôi là biết rằng không một pháp nào có thể lấy, không một pháp nào có thể bỏ, không thấy tướng sinh diệt của bất kì pháp nào, không thấy tướng đến đi của bất kì pháp nào." "Nói sâu quá!" - Anh ta nói. Tôi nói: "Cứ coi đó là hai chữ "tự nhiên" đi!"
Tôi viết một bài thơ:
Thân xác tôi như ngọn nến đang cháy Tỏa ánh sáng rực rỡ Tôi không hề trốn chạy Vẫn bình thản như thường
Đôi khi vẫn rơi lệ Đó là nỗi buồn cho khổ đau trần thế Bạn nên biết gánh nặng của tôi lớn đến nhường nào Nên tôi mơ tưởng mình là gió
Cứ như thế, như thế Xin đừng bỏ lỡ sách của tôi Đừng bỏ lỡ sự cứu độ của tôi Xin đừng lắc đầu Xin đừng rơi vào ba đường ác Tôi sẽ miệt mài ngòi bút Dạy người biết chính pháp Không còn lầm đường lạc lối.
Thông tin liên lạc của Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn:
Sheng-yen Lu
17102 NE 40th CT REDMOND WA 98052 U. S. A.
Chúng ta là người tu hành, cuộc sống hàng ngày cũng giống như người thường, đi, đứng, ngồi, nằm, ăn cơm, ngủ nghỉ, làm việc, viết lách, v.v......
Người tu hành tu cái gì? Tu để loại bỏ vọng niệm, tu để đạt được nhất tâm bất loạn. "Kinh Duy Ma Cật" nói: Muốn có cõi tịnh độ, phải thanh tịnh tâm mình. Nghĩa là tâm sinh thì muôn pháp sinh, tâm diệt thì muôn pháp diệt, bậc thánh nhân dạy: "Nên biết thiện ác tất cả đều do từ tâm mình."