Đại chuyển thế của Pháp Vương

🪷 Điều không tưởng về nhân quả

Văn tập: 228 Xuất bản: 07/2012 Tác giả: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam



Lời mở đầu

Nhổ một chiếc đinh sắt lớn

Từ rất nhiều kiếp trước, tôi đã từng là một tiều phu đốn củi trong rừng. Một ngày nọ vào giữa trưa, có đám mây đen dày đặc bao phủ núi rừng, những tia chớp nối tiếp nhau, tiếng sấm vang rền khắp bốn phía.

Một tiếng nổ lớn, cây to bên cạnh tôi gãy làm đôi, gió lớn nổi lên, khắp khu rừng, gió mây sấm chớp ập đến cùng lúc, như thể là ngày tận thế vậy. "Rắc!" "Két!"

Trong lòng tôi rất hoảng! Nguy rồi, trận mưa lớn sắp đến, tôi chạy như điên không biết phương hướng. Tôi muốn tìm một hang đá để trú ẩn, trong lúc chạy, gió mưa đã nhanh chóng trút xuống.

"Rào rào rào" tiếng mưa rào vang lên dữ dội, trận mưa như đang đuổi theo tôi, ngay sau lưng tôi, chớp giật sấm rền vang khắp xung quanh, cứ một tia chớp lại có một tiếng sấm nổ tung quanh tôi, lửa bắn tứ phía. "Cứu tôi! Cứu tôi!" Tôi vừa chạy vừa hét.

Tôi bị đuổi đến một ngọn đồi nhỏ xa lạ, nhìn thấy một ngôi đền hoang tàn, tôi chẳng kịp suy nghĩ gì liền chạy vào trú ẩn. Bên trong đền tối om, bên ngoài mưa lớn, bên trong mưa nhỏ, tôi núp dưới bàn thờ để tránh bị ướt, dùng khăn vải lau tóc, lau mặt, những chỗ quần áo bị ướt và tay chân.

Một lúc sau, gió mưa sấm chớp ngớt dần, bầu trời hiện lên một tia sáng trắng, tôi mới trèo ra khỏi bàn thờ. Định thần nhìn kĩ. "Hốt hoảng!"

Phía sau bàn thờ có một pho tượng thần rất lớn, đầu đội mũ phượng, diện mạo trang nghiêm như Phật, tay trái cầm một quả đào tiên, tay phải cầm phất trần. Dĩ nhiên, do lâu năm không được tu sửa, tượng đã nghiêng đổ một nửa, bụi bặm phủ đầy. Thảm nhất là có một thanh xà từ trên rơi xuống, đè ngay vào bàn chân của pho tượng, tôi thấy một cây đinh sắt to lớn cắm vào lòng bàn chân của tượng.

Ngôi đền cổ hoang tàn này đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước, mưa đã tạnh, tôi cũng nên đi rồi. Điều kỳ lạ là, trong lòng tôi cứ canh cánh về cây đinh sắt lớn từ thanh xà đó đang cắm vào giữa lòng bàn chân pho tượng thần. Nếu là người thật, chắc chắn sẽ chảy máu đỏ tươi, nhưng tượng điêu khắc bằng gỗ thì dĩ nhiên là không. Đang định bước đi, chợt quay đầu lại, tôi lại cảm thấy không đành lòng.

Tôi không thể trùng tu ngôi đền cổ. Nhưng, tôi có khả năng nhổ cây đinh sắt lớn đang cắm vào lòng bàn chân kia. Tôi nghĩ tượng thần là thần. Thần đang bị cây đinh sắt lớn cắm vào chân.

Tôi không ngần ngại, nâng thanh xà lên, cây đinh sắt được đóng rất chắc chắn, tôi dùng cây rìu theo "nguyên lý đòn bẩy" nhổ cây đinh ra, rồi đặt thanh xà sang một bên, sau đó tôi còn dùng thuốc mỡ vàng thoa lên vết thương ở bàn chân pho tượng. Tôi làm xong thì rời đi. Trên bầu trời lại vang lên một tiếng sấm. Tôi tưởng chừng như nghe thấy hai chữ "Lành thay"!

Tôi, một tiều phu, khi trở về nhà đã quên sạch sẽ chuyện này rồi. Một đêm nọ. Tôi được kiệu mang đến Diêu Trì Tịnh Thổ, tôi tận mắt nhìn thấy Diêu Trì Kim Mẫu Đại Thiên Tôn. Thật quá trang nghiêm, không thể dùng lời để mô tả được. Diêu Trì Kim Mẫu nói với tôi: "Chúng ta có duyên với nhau, ta sẽ khai mở thiên nhãn cho ngươi, luôn luôn hộ trì ngươi, Liên Sinh, hẹn gặp lại sau!" Tại Diêu Trì Tịnh Thổ, tiên đồng tiên nữ đón tiếp tôi.

Hôm nay, tôi thành thật nói với mọi người: "Việc nhổ một chiếc đinh sắt lớn đó thật không ngờ chính là nhân duyên lớn của tôi trong kiếp này với Diêu Trì Kim Mẫu Đại Thiên Tôn." Thật là: một mối liên hệ chặt chẽ!