
Địa điểm: Chân Phật Mật Uyển - Seattle - Hoa Kỳ. Thời gian: Năm 1996 Quyển số: 626 Tác giả: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam
Hôm nay chúng ta nói về “thường lạc ngã tịnh”. Mỗi lần chúng ta tu Chân Phật Mật Pháp, trong mỗi pháp Bổn tôn, chúng ta đều niệm thêm Cao Vương Quan Thế Âm Chân Kinh, trong kinh văn có bốn chữ, bốn chữ này chính là “thường lạc ngã tịnh”, lần nào cũng đọc bốn chữ này. ”Thường lạc ngã tịnh” có ý nghĩa gì? Có thể nói đó là một cảnh giới rất cao siêu, cảnh giới này đòi hỏi phải tu đến một trình độ nhất định mới có thể thật sự tiến vào “thường lạc ngã tịnh”.
Trong Cao Vương Quan Thế Âm Chân Kinh có bốn chữ này, có thể thấy bộ kinh này đã đạt đến cảnh giới “thường lạc ngã tịnh” rồi. Chúng ta đọc kinh điển thì phải thâm nhập kinh tạng, biết ý nghĩa của bản thân từng chữ.
Tiếp theo chúng ta nói đến ba phương pháp của “thường lạc ngã tịnh”. Thật ra trong Mật giáo cũng dạy ba phương pháp này, hôm qua chúng ta cũng nói đến ba phương pháp. Thứ nhất là dừng — ý nghĩa của dừng chính là dừng dứt những suy nghĩ không tốt, thậm chí cũng đều phải dừng dứt tất cả những hành vi không thỏa đáng của bạn. Đây là một phương pháp tu hành.
Thứ hai là chuyển — tức là chuyển hóa hết những suy nghĩ không tốt.
Thứ ba là đi theo — thế nào gọi là đi theo? Có một ví dụ rất hay, chính là trẻ em xem tranh. Trẻ em đi đến thư viện hoặc viện bảo tàng để xem tranh, rất nhiều bức tranh, chúng chỉ đi qua nhìn những bức tranh đó, trong lòng không có suy nghĩ gì khác, vì thế nói trẻ em xem tranh tức là đi theo.
Giống như chúng ta nhìn dòng sông đang chảy, dòng chảy của nước sông đang chảy đó đại diện cho đủ thứ vọng niệm, bản thân bạn ở bên ngoài dòng chảy, bạn nhìn nó, còn vọng niệm thì đang chảy ở phía trước, đây cũng là đi theo. Cách đi theo này rất cao siêu, tôi đã nói rồi, pháp Đại viên mãn chính là pháp đi theo, Thiền tông chính là pháp đi theo.
Bạn có thể nhìn rõ ràng vọng niệm đang chảy ở trước mặt mà không đi sâu vào trong đó, đây chính là đốn siêu, vượt qua mọi vọng niệm và phiền não. Muốn đạt đến cảnh giới “thường lạc ngã tịnh”, có thể dùng cách dừng, khi bạn biết dừng hết vọng niệm và phiền não thì sẽ sinh ra cảnh giới như thế nào? Cảnh giới này gọi là Không — cảnh giới trống rỗng, hễ dừng lại là không còn. Vọng niệm dừng lại chẳng phải biến thành không sao? Từ trong hư không này mới có thể sản sinh ra một dạng khoái lạc, đây là một phương pháp tu hành.
Ngoài ra còn có một phương pháp chuyển, trong Mật giáo dạy bạn dùng quán tưởng, chính là chuyển hóa, trước kia tôi từng nói lấy niệm để dừng niệm, lấy chính niệm thay thế cho vọng niệm của bạn, đây chính là chuyển.
Vì thế hành giả chúng ta đôi khi phải đi ngắm núi, ngắm sông, đưa các bạn đi ra ngoại ô chơi, không phải bảo các bạn đi barbecue, đi dã ngoại, đi chơi, là muốn chuyển hóa tâm hồn bị giam cầm của bạn. Ngắm núi non hùng vĩ, ngắm rừng cây xanh thẳm, ngắm dòng nước sông xanh biếc, ngắm gió thổi tung tay áo, non xanh nước biếc có thể gột rửa tâm linh của con người, đây chính là một dạng chuyển hóa, có tác dụng thay đổi một cách vô thức. Bạn đi ngắm biển sẽ nhìn thấy tấm lòng của trái đất, tấm lòng của bạn cũng sẽ rộng mở; ngắm núi, đi học tập chí lớn của núi, đó là một ý chí vĩ đại; bạn nhìn hư không, tự nhiên sẽ tiến vào Không cảnh.
Vì thế, tu Đại viên mãn, đôi khi phải đi vào nơi núi sâu đỉnh cao, ngồi dưới một bầu trời xanh ngắt, bạn sẽ biến thành một cái chấm. Lúc này, bạn chú ý đến hư không, hòa nhập vào hư không, dừng hết mọi vọng niệm, tất cả phiền não đều sẽ tiêu trừ, đây là một phương pháp tu hành.
Vì sao chúng ta phải đi đến nơi núi sâu đỉnh cao để tu Đại viên mãn? Bởi vì ở trong hoàn cảnh đó, bạn có thể biết thế nào là đại viên mãn, bên dưới cả bầu trời xanh chỉ còn lại bạn là một cái chấm, mọi lo lắng thế tục đều ở dưới núi, rặng núi mênh mông bát ngát, bầu trời mênh mông bát ngát, lúc này bạn muốn dừng mọi lo âu thế tục thì tương đối đơn giản, đây là một phương pháp. Bởi vậy tu pháp Đại viên mãn là phải ở nơi núi sâu đỉnh cao, tách biệt khỏi mọi lo lắng thế tục, ý nghĩa của nó chính là ở đây.
Quán tức là chuyển hóa, bình thường chúng ta ở trong nhà tu, chỉ có thể dùng phương pháp quán tưởng để làm. Vậy thì dừng và quán tưởng có lợi ích gì? Phiền não trên thế giới đều đến từ sự tương đối, còn trong sự tuyệt đối thì chỉ có bốn chữ “thường lạc ngã tịnh”. Thanh tịnh nhất là cái gì? Không. Hư không là thanh tịnh nhất, từ trong sự thanh tịnh bạn mới có thể trải nghiệm được niềm vui vĩnh viễn, muốn đạt đến cảnh giới này thì phải hiểu chân lý là tuyệt đối chứ không phải tương đối.
Vì thế, ở trong cảnh giới “thường lạc ngã tịnh”, không có đúng sai, không có tốt xấu. Nếu bạn có quan niệm tốt xấu, có quan niệm đúng sai, có quan niệm thiện ác sinh ra thì bạn chắc chắn sẽ có phiền não. Khi bạn tiến vào hư không tuyệt đối, khi lĩnh hội được trí huệ đại viên mãn của Phật Bồ Tát, khi ấy mới là “thường lạc ngã tịnh” đại viên mãn.