Giảng pháp: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn Thời gian: N/A Địa điểm: N/A Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam
Tôi nghe như vầy.
Một thời, Đức Phật ở tại nước Ma Già Đà, trong vườn Vô Cấu, hồ Bảo Quang Minh, cùng đại Bồ Tát và đại Thanh Văn, Thiên long, Dạ xoa, Càn thát bà, A tu la, Ca lâu la, Khẩn na la, Ma hầu la già, người và loài không phải người… vô lượng trăm nghìn đại chúng đi nhiễu xung quanh.
Lúc bấy giờ, trong chúng hội có một đại Bà la môn tên là Vô Cấu Diệu Quang, hiểu biết sâu rộng, thông minh, được mọi người yêu mến, thường làm mười điều thiện, tin theo và quy y Tam Bảo, thiện tâm sâu nặng, trí huệ tinh tế, thường muốn khiến tất cả chúng sinh được đầy đủ tốt lành, giàu có sung túc.
Bấy giờ Bà la môn Vô Cấu Diệu Quang rời chỗ ngồi đứng dậy đi đến trước Đức Phật, nhiễu quanh bảy vòng, dâng lên Thế Tôn các loại hoa thơm, diệu y vô giá, chuỗi vòng châu ngọc, đảnh lễ dưới hai chân Phật rồi lui về một bên mà thưa rằng:
“Chỉ mong Thế Tôn và chư đại chúng, buổi sáng ngày mai đến nhà con nhận cúng dường của con.”
Lúc bấy giờ Thế Tôn im lặng bằng lòng.
Khi ấy, Bà la môn biết Đức Phật đã nhận lời, bèn trở về nhà, ngay trong đêm đó sửa soạn bày biện cơm canh thịt cá trăm vị món ăn, quét dọn điện đường, treo lên cờ phướn ô lọng, đến sáng sớm tự mình cùng với người nhà cầm hương hoa cùng ban nhạc đến chỗ Như Lai mà bạch rằng đã đến giờ, cúi mong Ngài giáng lâm.
Lúc bấy giờ Thế Tôn nhẹ nhàng an ủi Bà la môn Vô Cấu Diệu Quang, và tuyên bố với khắp đại chúng rằng:
“Mọi người đều nên đến nhà Bà la môn kia để nhận cúng dường để cho ông ấy nhận được lợi ích lớn.”
Sau đó Thế Tôn liền từ chỗ ngồi đứng dậy, vừa đứng dậy thì từ thân Phật phóng ra đủ loại ánh sáng, màu sắc tuyệt diệu đan xen nhau chiếu khắp mười phương, ai nấy đều kinh động, sau đó đầy hứng thú lên đường.
Lúc ấy Bà la môn với tâm cung kính cầm hoa thơm tuyệt diệu, cùng quyến thuộc và Thiên long bát bộ, Thích Phạm Tứ Vương đi trước sửa sang đường sá phụng dẫn Như Lai.
Bấy giờ Thế Tôn lên đường chưa được bao xa, đến một khu vườn tên là Phong Tài. Trong khu vườn có một ngôi tháp cũ đổ nát tơi tả, những bụi gai và cỏ dại mọc đầy, che khuất cửa đi, gạch ngói vụn chất đống như gò đất. Bấy giờ Thế Tôn đi về phía ngôi tháp. Trên tháp bỗng tỏa ánh sáng rực rỡ, trong gò đất phát ra tiếng khen rằng:
“Lành thay! Lành thay! Hôm nay Thích Ca Mâu Ni đã đi tới được cảnh giới cực thiện. Còn Bà la môn hôm nay cũng thu hoạch được lợi ích cực thiện.”
Bấy giờ Thế Tôn đảnh lễ ngôi tháp mục nát, nhiễu quanh ba vòng, cởi y áo trên người phủ lên tháp, nước mắt lã chã rơi xuống. Khóc xong Ngài mỉm cười. Mười phương chư Phật khi ấy đều thấy, cũng đều rơi nước mắt và phóng quang chiếu sáng tháp ấy. Thấy thế, đại chúng kinh ngạc biến sắc, cùng nhau cầu Phật giải thích điều này.
Bấy giờ, Kim Cương Thủ Bồ Tát cũng rơi lệ, ngọn lửa uy mãnh cháy hừng hực, cầm chày xoay tròn, đi đến chỗ đức Phật và bạch rằng: