Bìa 675. Phật học tổng thuyết.png

Phật Học Tổng Thuyết

Địa điểm: Chân Phật Mật Uyển - Seattle - Hoa Kỳ. Thời gian: NA Quyển số: 675 Tác giả: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam



Lời mở đầu

Các vị Thượng sư, các vị đồng tu, chào mọi người! Hôm nay là lần giảng dạy thứ hai ở Cầu Vồng Sơn Trang, chủ đề giảng dạy là Phật Học Tổng Thuyết. Phạm vi của chủ đề này cực kì rộng, có thể nói là rất dễ giảng, bởi vì phạm vi rộng cho nên giảng thế nào cũng đều đúng cả. Nhưng mà cũng có thể nói là rất khó giảng, bởi vì phải từ trong biển Phật học rộng mênh mông lấy ra mọi điều tinh yếu, chắt lọc ra những trọng điểm để thuyết pháp một cách rất có hệ thống, rất có thứ tự, cũng là điều vô cùng khó. Vừa rất dễ giảng, lại vừa rất khó giảng, bất kể là như thế nào thì cũng vẫn phải giảng thôi. (Sư Tôn cười)

Mọi người biết rằng Phật học giống như biển rộng, giống như đại dương, bản thân tôi học Phật tuy đã nhiều năm như vậy, cũng đã bái rất nhiều sư phụ, đồng thời cũng có thể nói là đã thâm nhập kinh tạng, nhưng trong khoảng thời gian rất ngắn mà phải giảng một cách vô cùng viên mãn thì trên thực tế cũng phải suy ngẫm rất kĩ càng, đòi hỏi định lực rất sâu. Rồi phải dùng một cách nói rất tinh túy vi diệu mới có thể giảng một cách trọn vẹn.

Hy vọng trong lần thuyết pháp này, mọi người có thể thấm nhuần mọi ý, hơn nữa còn đạt được những điều bổ ích, tương lai mọi người chăm chỉ tu hành, mọi người đều đắc được thành tựu, như vậy thì việc thuyết pháp lần này sẽ vô cùng có ý nghĩa.

01. Đại thừa, Tiểu thừa, Kim Cương thừa

Hôm nay bắt đầu ngày đầu tiên của Phật Học Tổng Thuyết tại Cầu Vồng Sơn Trang. Trước tiên chúng ta nói về "thừa" của Phật giáo. Trong Phật pháp có cái gọi là Đại thừa, cũng có cái gọi là Tiểu thừa, còn có cả Kim Cương thừa, chính là Mật giáo. Thật ra khi Phật Đà tại thế, ngài không nói Đại thừa gì cả, cũng không nói Tiểu thừa gì cả, cũng không nói Kim Cương thừa, đây đều là người đời sau phân ra. Phật không nói về thừa nào cả, ngài chính là Chân Phật — vị Phật chân chính, cho nên chỉ có hai chữ Chân Phật mới là thừa chân chính, không có thừa gì khác, thừa này là do người đời sau nói.

Hôm nay chúng ta thuyết pháp cũng cần nói về thừa, vì sao? Bởi vì đây là các bậc tiền nhân, các vị cổ đức đã truyền xuống, thật ra Chân Phật chân chính là một thừa, đã bao gồm cả Đại thừa, Tiểu thừa, Kim Cương thừa, tất cả đều bao gồm hết. Bạn chỉ nói một thừa thì không đúng, giống như một con người, nói về con người mà chỉ nói về cái đầu thì không thành một con người đâu! Nói về thân thể của họ cũng thì là một bộ phận, cũng không đúng. Thế còn nói về tứ chi, trên thực tế cũng không đúng. Cần phải nói về tất cả các bộ phận gồm đầu, thân và tứ chi mới xem là Phật pháp chân chính. Vì thế, Chân Phật là bao gồm Đại thừa, Tiểu thừa và Kim Cương thừa, toàn bộ đều bao gồm hết. Trên thực tế là nói về một thừa.

Trong Phật pháp, Đại thừa nói về cái gì? Có thể nói thế này, Đại thừa chính là nói về độ chúng sinh, nói về việc quảng độ chúng sinh chính là Đại thừa. Phát bồ đề tâm muốn cứu độ tất cả chúng sinh, đây là phát tâm Đại thừa.

Vậy thế nào là Tiểu thừa? Tiểu thừa chính là chỉ độ chính mình, chủ yếu nhất là nói về tu chính mình, tức là chú trọng vào tu chính mình, đó là Tiểu thừa.

Thế còn Kim Cương thừa? Chính là Mật thừa, là dùng phương pháp tu hành bí mật để tu trì chính mình, rất nhanh chóng sau khi bản thân mình đắc được khai ngộ, thì sau đó sẽ giống như Đại thừa là đi quảng độ chúng sinh. Pháp Kim Cương thừa gọi là phương pháp tức thân thành Phật, bởi vì nó dùng phương pháp nội chứng, đi từ tu hành thực tế, khiến cho thân khẩu ý của chính mình và thân khẩu ý của Như Lai hoàn toàn hợp nhất, phương pháp nội chứng này chính là Kim Cương thừa.

Phật pháp đã bao hàm nghĩa lớn của ba thừa ở trong đó. Nhưng trên thực tế, Đại thừa, Tiểu thừa, Kim cương thừa cũng có hiện tượng không thể dung hợp lẫn nhau. Tiểu thừa thích phê bình Đại thừa là không có công phu tu hành thực tế mà đã muốn đi ra ngoài độ chúng sinh, hoàn toàn là không hoa thủy nguyệt, không thực tế. Hơn nữa Tiểu thừa thích nói Đại thừa là tinh thần Đại thừa của Phật giáo không phải là điều Như Lai nói. Đại thừa cũng phê bình Tiểu thừa là chỉ mỗi tu hành cho chính mình, không độ chúng sinh, không phát bồ đề tâm, chỉ có tu riêng mình, hoàn toàn chính là một A La Hán, chỉ là A La Hán Tiểu thừa cứu độ thân tâm chính mình mà thôi, cho nên không thể thành Phật. Có cách nói như vậy.

Thế còn Mật giáo thì sao? Lại phân thành Tạng mật, Đông mật, lại có cả Trung mật, có cả Đài mật. Trong Mật giáo cũng có rất nhiều thuyết, đơn cử Vô thượng mật bộ của Tạng mật đã thường xuyên bị người ta phê bình rồi. Trong Đông mật cũng có phê bình, nói rằng Mật pháp của ba bộ sau không có pháp Vô thượng mật chân chính. Thế còn trong Trung mật, Đài mật thì sao? Cũng bị chỉ trích, cho rằng thuộc về chú trọng nghi thức, không có nội chứng chân chính.

Cho nên trong Mật giáo mà nói, cần phải dung hợp với tất cả Hiển giáo, cũng cần phải trải qua thời gian rất dài mới có thể thật sự làm được. Vì thế, Đại thừa, Tiểu thừa và Kim cương thừa, trên thực tế, trong ba bộ pháp này, đều không thể nào hoàn toàn dung hợp lại với nhau.