So tay nhap mon CPT.png

Sổ tay nhập môn Chân Phật Tông

Xuất bản năm: 2019 Biên soạn: Tông ủy hội Chân Phật toàn cầu Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam



I. Hỏi đáp dành cho người mới quy y

1.1. Tầm quan trọng của tín ngưỡng

Cái gọi là tín ngưỡng chính là y chỉ và mục tiêu trên phương diện tinh thần của nhân loại, có thể sản sinh ra một sức mạnh vô hình. Tín ngưỡng lương thiện bằng việc tu sửa lời nói hành vi của chính mình cho đúng để có thể nâng cao phẩm chất, đức tính và linh tính của bản thân, nhằm đạt tới mục đích siêu phàm nhập Thánh.

1.2. Vì sao cần tín ngưỡng Phật giáo?

1.2.1. Hiểu nhân quả và luân hồi

Cái gọi là nhân quả cũng chính là nhân duyên và kết quả. Tất cả sự vật trên thế gian đều có nhân quả của nó, nhân và quả gắn với nhau như hình với bóng, một chút xíu cũng không tách rời. Có người tài cao bát đẩu nhưng vẫn hoài tài bất ngộ [con người có tài năng vượt trội hơn người khác nhưng sinh không đúng thời, do vậy rất khó để sử dụng hết tài năng của mình, không được thời thế hiểu đúng và trọng dụng]. Có người thì một chữ bẻ đôi cũng không biết nhưng lại ngồi cao chót vót làm bá chủ một vùng. Có thể thấy là nhân quả báo ứng thông suốt tam thế.

Do vậy để hiểu được việc sinh ra trong phú quý hay hạ tiện, trong vinh hoa hay tủi nhục thì phải biết được rằng: "Nguyên nhân kiếp trước chính là cái ta nhận được ở kiếp này, quả của kiếp sau chính là do kiếp này tạo nên."

Phật giáo căn cứ theo định luật nhân quả trong vòng tròn tam thế của quá khứ, hiện tại, tương lai. Hiểu rằng tại kiếp này tạo nghiệp thiện hay ác sẽ thành báo ứng khổ hay vui sau này. Cái gọi là "họa phúc vô môn, duy nhân tự chiêu" [họa phúc không có cửa, do tự con người mời mà tới] là ý nói rằng con người tự làm tự chịu, do vậy mà thiện có thiện báo, ác có ác báo, không phải là không có báo ứng, chỉ là chưa tới lúc mà thôi.

Cái gọi là luân hồi là chỉ chúng sinh tùy theo nguyên nhân nghiệp thiện hay ác do chính mình tạo ra mà chiêu cảm các hình thức quả báo khác nhau, đời đời kiếp kiếp không dừng dứt phải chuyển thế trong lục đạo luân hồi.

Có thể nói rằng: nhân quả và nghiệp lực là trục tâm của lục đạo luân hồi, cũng chính là nguyên nhân chính của sự tuần hoàn trong vòng sinh tử của chúng sinh. Bởi vậy Phật nói: "Thậm chí trăm nghìn kiếp, nghiệp tạo ra không bao giờ hết, khi nhân duyên đã hội tụ đủ thì quả báo sẽ tự trổ ra." (Lục đạo, tức là trời, người, atula, địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh.)

1.2.2. Nương dựa duy nhất chính pháp để tu hành, siêu thoát luân hồi

Thế giới con người là sự luân chuyển giữa khổ và vui, đời người có tám nỗi khổ. Trên phương diện sinh lý thì chẳng thể tránh khỏi cái khổ của sinh lão bệnh tử. Trên phương diện tâm lý thì là khổ vì yêu, khổ vì ly biệt, khổ vì ân oán yêu ghét, khổ vì mong cầu mà không được, những cái khổ do ngũ uẩn thiêu đốt, và khổ vì tất cả những cái khổ trên.

Mục đích tu hành là thông qua chính pháp để làm cho bản thân trong sạch và đúng đắn, để nghiệp tích lũy từ nhiều kiếp và chướng ngại của thân tâm trong đời này toàn bộ đều được tiêu trừ, đạt được sự thanh tịnh. Nói cách khác chính là khi vãng sinh có thể thuận lợi đi trên con đường hướng tới Phật quốc mà không có bất kì chướng ngại nào.